Chuyến đi Singapore đầu tiên của mình
Chuyến đi Singapore đầu tiên – Mình đã “lớn” theo một cách rất riêng. Hóa
ra, điều mình cần không phải là đi thật xa, mà là cảm giác: mình đang đi về
phía trưởng thành, thật sự.
Có những cột mốc trong đời mà khi nhớ lại, tim mình vẫn đập chậm lại một nhịp.
Với mình, đó là chuyến đi Singapore đầu tiên. Nó không phải là một chuyến đi xa
hoa, cũng chẳng phải kiểu du lịch theo tour rập khuôn. Nó là hành trình đầu tiên
mà mình thực sự “rời tổ” – tự chuẩn bị từng thứ, từ chiếc vé máy bay đặt qua
mạng, đến việc cuống cuồng đổi tiền vào phút chót, và cả đêm trước khi bay gần
như thức trắng vì hồi hộp. Ngày đầu tiên đặt chân tới Changi, mọi thứ như một
giấc mơ. Mình đứng giữa sân bay rộng lớn, hít một hơi thật sâu mà chẳng hiểu sao
mắt lại cay nhẹ. Có lẽ vì lần đầu tiên, mình thấy mình nhỏ bé đến thế, giữa một
nơi quá chỉn chu, hiện đại và yên tĩnh đến lạ. Không tiếng còi xe, không khói
bụi, không cả những tất bật mình vẫn quen. Dù đã tìm hiểu rất kỹ thì chúng mình
cũng bị lạc mọi người ạ, chồng nói tiếng Anh giọng Sài Gòn mà người ta cứ hỏi đi
hỏi lại không biết có hiểu không? Nhỏ em thì nhứ chim non thỏ thẻ, bập bẹ từng
chữ một còn mình thì vác trên mình cái Họng như muốn nứt ra máu, loay hoay một
hồi cũng ra được sân bay. Thành phố này vận hành như một bản nhạc jazz không nốt
lỗi. Mình đã đi đâu? Marina Bay Sands – toà nhà biểu tượng mà mình từng thấy
trên mạng giờ đây sừng sững trước mắt. Garden by the Bay thì kỳ lạ và đẹp như cổ
tích – những “cây khổng lồ” phát sáng về đêm khiến mình có cảm giác như đang lạc
vào một hành tinh khác, được sống “ngay lúc này” mà chẳng nghĩ gì đến ngày mai.
Nhưng giữa những hào nhoáng đó, có những khoảnh khắc rất… thật. Mình đã gặp
những cô gái người Sing ăn mặc sexy, nhiệt tình chỉ cách đi MRT, nói chậm lại,
và chỉ đường cho mình bằng cả tấm lòng. Vì giữa lộn xộn và loay hoay, mình hiểu
cảm giác tự thân vận động là như thế nào. Mình tự học cách hỏi khi không biết,
tự điều chỉnh khi trễ giờ, và… tự mỉm cười với chính mình khi làm được những
điều tưởng như nhỏ nhặt. Có những trải nghiệm thất khó quên khi ở Sài Gòn, muốn
uống trà sữa full topping thì chỉ trong nốt nhạc, thì chúng mình đi gần 2km mới
thấy CHANGI, loay hoay cách thanh toán mất 30' và cuối cùng nhờ mấy anh zai đẹp
bên Sing mua hộ thì uống lại thấy nhạt nhẽo như "trà mời" của VN. Một buổi tối
cuối ở Clarke Quay, mình ngồi nhìn dòng sông, nghe tiếng nhạc du dương vọng từ
quán bar bên kia bờ, tay cầm ly trà sữa lạnh, mà tự dưng thấy… xúc động. Hóa ra,
điều mình cần không phải là đi thật xa, mà là cảm giác: mình đang đi về phía
trưởng thành, thật sự. Lúc đó, mình không còn là cô gái hay hoãn lại mọi ước mơ
vì sợ. Không còn là người cứ “để mai rồi tính”. Mình biết, một cánh cửa đã mở
ra, từ chính bên trong mình. Và mình đã thành công truyền năng lượng ý cho đứa
em gái mình cưng nhất chỉ muốn nhỏ hiểu rằng " Một khi em muốn làm điều gì thì
em phải làm luôn, không trì hoãn, không lo sợ". Mình không cần Nhỏ phải quá giỏi
giang, chỉ cần Nhỏ biết tự giác với chính cuộc đời của mình, không phụ thuộc, tự
quyết định mình thích gì, muốn gì, mua gì và tới khi Nhỏ có người thương thì
cũng không bị phụ thuộc bởi cảm xúc của người khác.
Bao nhiêu năm tính đi Sing nhưng vì nghĩ bận rộn, rồi “để từ từ đi sau”, cuối
cùng cũng có một chuyến đi riêng cho hai đứa – không công việc, không deadline,
không bị ràng buộc. Chỉ là hai đứa mình – trong một thành phố hoàn toàn mới.
Mình đã cảm thấy nếu trên đời này có từ "hạnh phúc" thì ngay lúc này có người
nắm tay cùng dạo trên con đường xa lạ ý chính là cảm giác tuyệt vời nhất. Chồng
mình thì vui theo cách của ảnh: đi đâu cũng ôm điện thoại tra bản đồ, tìm chỗ
ăn, chụp hình cho vợ (dù ảnh chụp cũng gọi là xem được chứ không khoe ai được
:)) nhưng ánh mắt ảnh lúc nào cũng rạng rỡ. Mình biết ảnh cũng đang có cảm xúc
giống mình, chỉ là không nói ra. Mình biết ảnh cũng có những thứ thầm kín mà vk
có len lỏi thế nào, ảnh cũng không lộ ra.
Còn em gái mình thì đúng nghĩa “như
chim sổ lồng”. Lần đầu NHỎ tự tra GOOGLE MAP, MRT, TIỆM TRÀ SỮA, lần đầu tiên TỰ
ORD NƯỚC, tỰ LOAY HOAY CÁC THANH TOÁN VỚI NGƯỜI NƯỚC NGOÀI, lần đầu thấy tàu
điện ngầm, lần đầu ăn McDonald’s ở nước ngoài, lần đầu nhìn thấy cây Supertree ở
Garden by the Bay và hét lên “trời ơi đẹp quá!”. Nhìn nó ngơ ngác, thích thú
từng chút, mình vừa thương, vừa xúc động. Có khoảnh khắc đứng giữa Clarke Quay,
gió sông thổi mát rượi, thành phố lên đèn lung linh, em gái mình nhảy chân sáo
phía trước, còn chồng mình thì đi kế bên… mình chỉ biết thầm nghĩ: “Ừ, vậy là
hạnh phúc.” Không phải kiểu hạnh phúc to tát gì đâu. Chỉ là cảm giác được ở cùng
những người mình thương, ở một nơi mình chưa từng đến, và cùng nhau tận hưởng
những thứ rất mới lần đầu. Nếu có thể, mình muốn cho cả mẹ, đại gia đình bà chị
gái mình cùng lũ nheo nhóc đi theo, cơ mà trà sữa không full topping chắc chúng
buồn lắm ^^.
Thoáng cái hết 5 ngày ở Sing, Chuyến đi kết thúc trong một cảm giác hơi bịn rịn
nhưng nhớ nhà rùi. Trên đường ra sân bay về lại Việt Nam, em gái mình tự nhiên
nói: – “Chị ơi, sau này mình đi đâu nữa nha.” Mình chỉ cười: – “Ừ, đi nữa chứ.
Nhưng đi kiểu nào cũng không bằng chuyến đầu tiên.”
Vì chuyến đi đầu tiên luôn là một thứ rất khó quên. Và Singapore – với mình –
chính là lần đầu biết thế nào là thật sự tận hưởng bên người mình thương. Cảm ơn
các bạn đã đọc đến đây, hi vọng những cảm xúc của mình và các bạn đều được lữu
giữ mãi trong chúng ta. Hi vọng, mình có thể đem tới cho các bạn những năng
lượng tích cực nhất để tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mỗi người. "Đi đi
không trời tối mất" Love alls.





Nhận xét
Đăng nhận xét