TẠM BIỆT ĐỨA CON BÉ BỎNG CỦA BA MẸ
Một ngày bình thường như bao ngày, mẹ hân hoan xách túi đi gặp bác sỹ để muốn thấy em bé yêu của mẹ.
Nhưng cuộc sống luôn thử thách mẹ con mình. Mẹ đi vòng Bệnh viện vừa xét nghiệm vừa siêu âm, bác sỹ cho máy vào mẹ thấy tức tức đau lắm, mà nghĩ về em nên mẹ không thấy đau tý nào cả. Mẹ thầm thủ thỉ với cái bụng của mình là " Con ơi, cố xíu nha, bác sỹ chỉ muốn xem con đã bình yên trong bụng mẹ chưa thui mà. Cố chịu chút nha con yêu".
Nhưng đột nhiên bác sỹ đứng phắt dậy, nói "EM BÉ ĐÂU RỒI NHỞ?"
Câu nói của bác sỹ làm cắt ngang dòng cảm xúc của mẹ. Bầu không khí cũng trầm lại, mẹ nín thở và cố gắng giữ đúng tư thế để bác sỹ nhìn thấy con dễ dàng nhất. Bác sỹ vẫn liên tục soi và nói không thấy gì. Sau đó, mẹ lại leo lên bàn soi khác thì đột nhiên bác ý nam trẻ nói rằng có thấy khối nho nhỏ ở cạnh buồng trứng của mẹ. Mẹ bắt đầu hoang mang, mẹ yên lặng và cảm giác không dám thở mạnh làm ảnh hưởng tới bác sỹ và trong lòng thầm gọi " Con ơi, đừng mải chơi mà bác sỹ xem chút thôi, con đồng ý với mẹ nha". Rồi Bác sỹ nói " bác sỹ nghi ngờ em bé đang ở bên ngoài tử cung của mẹ" Mẹ không an tâm hỏi lại lần 2, lần 3 rùi vừa đi vừa cầm tờ kết qua siêu âm lên cho bác sỹ mẹ quen (bác tên Mỵ).
Sau đó, mẹ ngồi thụp xuống ghế, trong đầu nhiều suy nghĩ dồn lại, mẹ thấy bác sỹ gọi điện liên hệ, chạy đi chạy lại rất vội vã để nói về kết quả của mẹ.
Lúc này mẹ bắt đầu hoang mang, nước mắt không ngừng chảy ra, mẹ ôm bụng có em và thầm gọi nhẹ.
Một bác hộ lý kéo chiếc xe đẩy, bảo mẹ ngồi đẩy mẹ sang một khu khác của bệnh viện và kếu nhập viện cấp cứu gấp. Lúc này, bác sỹ báo với mẹ là con chưa vào được, con đang bên cạnh buồng trúng của mẹ. Mẹ sững sờ vì kết quả này vì chưa bao giờ mẹ nghĩ trường hợp này lại tới với mẹ. Mẹ cũng không hiểu lý do tại sao con chưa vào được trong khi mẹ đã rất cẩn thận. Mẹ trách mình không tìm được nguyên nhân để có cách cứu con và em con sau này.
Rồi bác sỹ cũng có kết luận, mẹ không thể giữ con lại bên cạnh, mẹ buộc phải chích thuốc để mẹ con ta được an toàn. Mẹ biết con đã cố gắng để đến với ba mẹ nhưng vì lý do nào đó, con không hoàn thành tâm nguyện của mình trên đường đi không suôn sẻ. Mẹ cũng buồn, mẹ đã từng mơ mộng về tương lai có con và cả nhà mình hạnh phúc biết nhường nào. Nhưng cuộc sống này thật khó khăn với mẹ con mình, phải không con?
Mẹ cũng vô cùng đau đớn, mẹ đã cầu nguyện suốt vài tiếng trước khi có kết quả siêu âm để mong rằng có một phép màu nào với em bé yêu của mẹ. Mẹ cũng thầm cầu mong bồ tát chỉ đường dẫn lối cho em bé của mẹ di chuyển vào tử cung của mẹ để mẹ có thể bảo vệ con trọn vẹn.
Nhưng có phải con vẫn chưa sẵn sàng gặp ba mẹ không con yêu?
Đêm đầu tiên nằm viện, mũi thuốc độc đầu tiên mẹ tiêm vào người, mẹ đã rất đau lòng vì mẹ đang tách con ra. Mẹ rất thương em, mẹ cũng vô cùng yêu em và hi vọng được chào đón em. Nén lại những cảm xúc, mẹ cũng dần suy nghĩ tích cự hơn. Biết đâu em bé quay lại với ba mẹ nhanh thôi.
Thời gian vẫn trôi đi, ngày nào mẹ nằm viện, trời cũng mưa như bão, ngoài lúc mọi người vào thăm thì mẹ nghĩ về em mãi, mẹ thương em, thương ba vì đã mong em từng ngày.
Mẹ chỉ mong ba con được hạnh phúc trọn vẹn và em bé của mẹ bình an.
Mẹ chỉ muốn nói với em là mẹ rất yêu em. Mong cho em sang thế giới mới được suôn sẻ.
Mẹ luôn nhớ khoảnh khắc con đến bên mẹ trọn vẹn cảm xúc như thế nào
Mong rằng mẹ sớm được đón em lần nữa.
Chờ mẹ nha con






Nhận xét
Đăng nhận xét